Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

Luôn chờ em cúp máy trước


Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt...

Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy.



Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.

Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, "Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".

"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
Posted by Unknown On 18:56 No comments READ FULL POST
7. Để phân trang trong bài viết, khi đăng bài bạn hãy chuyển sang chế độ soạn thảo bằng HTML để dán vào đoạn code sau:
<div id="spaging-container">
    $pageIn
  Nội dung trang 1
    $pageOut
    $pageIn
  Nội dung trang 2
    $pageOut
    $pageIn
  Nội dung trang 3
    $pageOut
 </div>
Trong đó:
Thay nội dung trang 1,2,3 thành đoạn văn bản. Dùng $pageIn để bắt đầu cho một trang và $pageOut để kết thúc trang, phần này bạn có thể soạn thảo bình thường.
Để thêm 1 trang trong bài viết bạn chỉ cần thêm đoạn code bên dưới vào trước thẻ đóng </div> ở trên.
    $pageIn
  Nội dung trang n
    $pageOut
8. Tiếp theo là vị trí đặt phần phân trang. Thường cuối bài viết. Bạn chọn phần soạn thảo HTML của bài viết và pate đoạn code sau vào:
<script type="text/javascript">
 NumberedPage(
  numPage = 3, // Số trang cần phân
  title =  "Trang", // Chữ cần hiển thị như Phần 1 hoặc Trang 1
  separator = "|" // Kí tự ngăn cách
     
 );
   
 </script>
<br /></div>
Posted by Unknown On 05:39 No comments READ FULL POST

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

ĐAU LẮM ANH CÓ BIẾT?

Dòng facebook hiện lên từng chữ đang đâm vào quá khứ thương đau của chính bản thân. Đã hơn 2h sáng rồi mà tại sao không ngủ được vậy ? Trước kia mỗi đêm khi em nhắm mắt lại là kỉ niệm đẹp mỗi ngày anh dành cho hiện lên từng giấc ngủ thật ngon.Có làm gì có lỗi đâu mà anh lại nhẫn tâm đến như vậy? Giờ đây lại phải chịu đựng trong thân xác tàn tạ ư ....!
.....
....khóc làm gì thư ơi ?
...
Em ......
...
Buồn vì đã yêu anh quá nhiều...
....
Buồn vì con người anh " giả tạo " đến kinh ngạc
.....
Buồn vì khi thấy anh đi vô khách sạn cùng người con gái khác mà vẫn vô tâm nói với em là " Anh đang ngủ ở nhà " hix
....
....Nhưng
....
Chưa hết đâu.
....
Thất vọng lắm rồi ..
...
..vì trước kia anh đã từng cố gắng hết mình để chinh phục trái tim e mà đúng không ? Một đứa con gái mới bước lên tuổi 16 thì làm sao có thể biết anh đang tán tỉnh vì lí do nào đây ? Anh quá nổi , đẹp trai lại tay ga lượn vòng vòng nơi e học miết, rất nhiều người con gái dễ thương chung trường thích a mà sao lại không chọn mà tán ? Có lần đứa bạn nói anh thích e nhưng chỉ biết từ chối coi như không có gì xảy ra,vẫn vui chơi cùng đám bạn thân như mọi ngày rồi về nhà..Chính anh là người tìm đủ cách để tiếp cận e trong mọi hoàn cảnh, quan tâm từng tí một từng buổi sáng vẫn kè kè theo sau khi mẹ chở e đến trường, nhờ đủ friend lấy cho bằng được số phone để nhắn tin làm quen, trưa nắng tan học về bước chân ra khỏi ngôi trường Chu Văn An là đã thấy bóng dáng quen thuộc đó đứng chờ mình , trời mưa không bao giờ quên mua áo mưa cho e khi học thêm ra, chở đi ăn ,sắm đồ thật đẹp bất kì những lúc nào e muốn..và e đã yêu thật anh à ....!

ĐAU LẮM ANH CÓ BIẾT?

.... Nhớ từng cùng a đi dạo quanh con đường buôn mê nhộn nhịp, ôm chặt a lòng hạnh phúc nhiều lắm....a chợt nói :
....
- Thư ! Đừng ngại gì nha,rất cần có e bên cạnh nên a mới quan tâm như thế thôi...chứ thời nay đâu có thằng con trai nào rãnh mà bỏ thời gian ,bỏ tiền để chăm chút cho người con gái mình không yêu đâu đúng không ? Lúc quen a có phải nhiều đứa nói là " Đừng nên quen thằng đó nó đểu lắm chứ gì "
....
Dạ.Lúc đầu nghe vậy e thấy lo lắm,nhưng bây giờ tin quá luôn rồi nè hihi.....
....
A sẽ luôn bên e..yêu là tin người mình đang quen thôi.vì người ta không thích a quen e nên đi nói này kia á..kệ đi nha
....
Dạ...biết rồi chồng yêu...
.....
Lúc đó trái tim đã cảm thấy thương lắm vì sự miệt mài đêm ngày a đang thể hiện cho e thời gian qua...
....
...khi tình cảm đã thắt chặt theo dòng thời gian thì ngày trôi qua e cảm thấy yêu anh nhiều hơn , giống như chiếm 3/4 trong cơ thể sống rồi. Càng thương yêu thì càng lo lằng sợ mất a lắm....dạo này thấy a hơi thay đổi..hay đề cập đến vấn đề " nhà nghỉ " khi 2 đứa ở bên :
....
Thư vợ yêu..quen nhau cũng được gần 4 tháng rồi mà e cứ khó với anh là sao nhỉ ....mấy đứa bạn đi uống cafe ngồi tâm sự về bồ nó tuyệt vời làm a cảm thấy tủi thân thật...
...
Là sao hả anh ? E nhìn chăm chú vào khuôn mặt ....
...
Thì tụi nó thời nay muốn con gái yêu mày thật lòng phải đề cập đến vấn đề đó ngu vậy ! chứ nếu nó không cho có nghĩa tình thương dành cho mày còn kém lắm .nghe não lòng ghê....
....
Thôi anh nha...người ta khác e khác...e không thích như vậy đâu.. yêu e thật lòng thì a phải hiểu chứ.....
....
Hiểu gì...? Hiểu gì chứ ? Hay là e muốn để dành cho thằng khác......giọng a quát lên..lần đầu tiên e cảm thấy a nóng như thế....
..và rồi
...nước trong khoé mắt e đã rơi....
...
- Em thấy hơi mệt....Chở e về nhà đi..
...
Ừ về thì về cứ suy nghĩ đi e sẽ hiểu tại sao a nói như vậy....
....
...đến nhà tại Số.....Đường Lê Duẩn không còn " hôn lên má với những lời ngọt ngào như trước mà
.....
A quay mặt đi phóng xe thật nhanh làm e rất lo lắng , bước chân lên phòng quá nhiều suy nghĩ về lời nói lúc nãy, gọi cho a lại khoá máy là sao ? Hix...nhớ a nhiều lắm chồng ơi ? đêm đó đã khóc thật không thể kiềm chế được...
...
1 ngày...
....
2 ngày...
...
3 ngày trôi qua không thấy a liên lạc e như mất sức sống, chán nãn, học không thể vô chữ nào được..liếc nhìn điện thoại thấy tin nhắn từ số ( chỒng yêu ) hiện lên :
...
- A bị ốm rồi,tí e học chạy lên nhà a chơi, nhớ e lắm vợ yêu ..hix...
....
Lo quá.không yên được rồi e phải xin phép cô giáo dạy thêm để vội vàng chạy lên gặp anh...căn nhà số ....đường hẽm phan bội châu ,hình như không có ai ở nhà , e bấm chuông
...
Vô đi vợ yêu.. cả nhà đi làm hết rồi.! a nghỉ học mấy hôm nay vì ốm mệt đuối luôn đây...
...
A có làm sao không ? E lo lắm a biết chứ ?
....
( vì con gái khi yêu thật lòng mà...chỉ biết mong mỏi trong sự chờ đợi thôi)
....
Ừ chồng biết mà...nằm xuống với a tí...
...
Kéo tay xuống anh ôm e như chưa từng được yêu, cứ ngở sẽ chỉ dừng lại ở đó mà không đâu...a đang dần kéo từng mảnh vải trên cơ thể của người con gái đang dậy thì xuống, chỉ nói là nhớ e lắm anh mới rồi...cho a nhé.....e cũng chỉ biết im lặng để nước mắt trào ra trong kháng cự vô vọng...và khi đã xong rồi e đau,e khóc nhiều lắm a lại ôm e thật chặt ....
...
Vì anh yêu em quá nhiều..a nhớ em..a rất sợ mất e nên a phải làm như vậy vợ yêu à....a sẽ có trách nhiệm mãi mãi để e sống trong hạnh phúc...e đừng lo gì hết vợ thư yêu của chồng....
....
...Anh....hix....chỉ biết nhìn anh, ôm anh lúc này thôi ,nhanh quá...nhanh quá vậy hả anh ?

Nhanh gì đâu e..bạn a nó quen bồ nó một hai tuần là đã " trao " hết rồi..thời nay chuyện đó là bình thường vợ yêu à..mình như thế là hơi muộn rồi đó....
....
Sao anh lại nói như thế được lúc này...e đang đau lắm hix
....
Thôi mà..a thương yêu e nhiều mà...chụt...chụt...bám đôi môi thật chặt trên gò má đang rớm nước mắt của e không biết a đang nghĩ gì ,nhưng e sợ mất a lắm hix..đừng bao giờ bỏ e chồng ơi huhu
....
Vợ à..a biết mình cần làm gì mà hix...
....khuôn mặt a lúc đó hiền và tội lắm, chỉ biết ôm a thật chặt vào r ngủ thiếp đi....
....
....3h chiều e chợt tỉnh giấc trong vòng tay anh...ráng gượng dậy nhặt từng mảnh đồ sót lại trên nệm căn phòng vội mặc vào để chào a ra về ....
....
E có đau lắm không ? A chở e về nha...
...
Thôi a..e cố về được , ba mẹ sắp đi làm nên phải về nhà sớm....
.....
E nhớ là không được kể ai nghe chuyện này nha ,chỉ vợ chồng mình biết thôi nghe..
....
Dạ...e biết rồi a.. Hix
....
Về đến nhà chồng gọi đó...ráng lên phòng nằm nghỉ tí đi nha....aye nhiều lắm...
....
....Ra khỏi nhà a trong đầu e bộn bề suy nghĩ...biết thế thì đã không lên nhà rồi hix...nhưng lở trao cho a tất cả những gì e có không biết sau này a có làm được những điều như đã thì thầm bên tai tại căn phòng lúc nãy không....hix...lo lắng chỉ biết yêu ...yêu thương thôi, tự nhủ lòng có lẽ a sẽ yêu thương e nhiều hơn trước nhỉ ? về tới căn phòng thì điện thoại e reo lên :
....
... Vợ yêu về đến nhà chưa ? Thấy thế nào r e hix....
.....
Dạ...đau lắm ...như thế là mất " Rin " r đó hả anh ?
....
Thôi mà..đừng nghĩ gì nhiều e cố gắng nằm nghỉ tí đi....thương vợ nhất nhất luôn nè
....
...cÚp máy xong lại nằm hình dung có khi nào tương lai a lại bỏ e theo người con gái khác ? Hôm nay như thế đã đủ mệt___ đóng chặt cửa ráng nhắm mắt ngủ trong cơn mơ về a mà thôi.....
...
.............
Một tháng đầu sau cái lần đầu tiên ấy,vẫn là những buổi đón đưa e đi học về đúng như thường lệ nhưng chỉ có cái khác ít dẫn e đi dạo phố, đi ăn ,đi xem phim lãng mạng..v...v... như trước mà a tập cho làm quen BAR với " HoTel " nhiều hơn,cứ lấy lý do " trưa nắng đi ra đường đen da " mình kiếm chỗ nào nghĩ tí cho đở nắng, sợ a buông tay thì e càng phải bên a hơn đồng nghĩa với lí do không thể nào đếm được bao nhiêu là chăn gối đã có mùi mồ hôi sức trẻ, đôi lúc ở bên nhau cả ngày chỉ để " ấy " mà thôi.Số lần đi học cũng không được đầy đủ,lo lắm r...ba mẹ e biết được sẽ như thế nào đây hả a hix...
....
Nhà có điều kiện e cứ lo xa,mà nói nè về xin ba mẹ mua tay ga mà chạy, chiếc MAX__ FE e đi cũ lắm rồi đấy, vợ chồng xinh gái chân dài đi mấy xe đó mới hợp e à, hiểu chưa hi hi
....
Tay ga hả a, Dạ để e về xin thử ,như bị lú về a từ lúc nào không hay,nói gì e cũng chỉ biết nghe thôi,dạo này a hay la lắm bản thân chỉ biết buồn khóc nhưng không giám trước mặt vì sợ a " chia tay " thì e biết sống thế nào hix....
...
...Thôi a thương ngoan nào vợ yêu,cứ đôi bàn tay a chạm vào cơ thể e lại nhũn ra.,đừng bao giờ bỏ e chồng nhé ,lại thì thầm quấn quýt bên giấc nồng say ......
....
....4h chiều ngày mai...
.....
Alo___alo___ Luôn cố gắng làm cho anh vui hơn, mẹ đã mua xe cho e chồng yêu hihi ....
.....
Vậy hả? đã nói mà nghe chồng là vợ lên ngay thôi,tranh thủ xin đi chứ sau này lở không lên lớp lúc đó 500 đồng cũng khó lắm...hehe...
...
Sao ngày ăn nói mỗi khác vậy a ? Hix..không động viên e học cố lên thì thôi sao lại chù e như thế hix.....
....
Đùa tí mà có vẻ khó chịu nhỉ ? không thích thì cúp máy đi hơ . Bực mình !
....
Dạ e đâu nói gì đâu a, e xin lỗi hix....
.............
%%Thầm nghĩ về lời hứa của lần đầu tiên tại căn phòng anh ấy đang cố ý quên thật ư. Phải chăng vì ân ái quá nhiều rồi nên a cảm thấy bị nhàm chán ? Khi mới tán cái gì a cũng chiều , e muốn ăn gì ,thích đi chơi đâu dù trời mưa hay nắng gió a vẫn sẵng sàng có mặt. Hiện tại đôi lúc trời mưa đi học về cũng tự mình âm thầm chạy về nhà thay đồ rồi....
......
Chờ anh tối về gọi " Đang có việc với mấy thằng bạn tí "
......
Cam chịu trong mọi hoàn cảnh miễn sao đừng rời xa e chồng ơi hix...
....
Sắp đến thi học kì e đã nói với a cân nhắc lại việc gặp nhau ít lại để lo tập trung hơn cho việc ôn bài nhưng sao lại khó chịu như vậy :
.....
Tuỳ thôi....không lẽ ngày nào cũng học à hix..lúc a nhớ e chịu hết nỗi phải làm sao ? Hay là tính lấy lí do để hẹn hò với thằng khác ?
.....
Đâu có , e yêu Anh nhiều lắm mà. Chỉ là e sợ thi rớt ba mẹ biết thì xong hix....
.....
Ôi màu mè quá. Không học được thì từ từ tính , mấy con bồ những thằng bạn a vẫn chơi đều đều lên lớp rầm rầm đó, có sao đâu hzza....
.....
Hix...hiểu rồi , a cứ để e học nha ,khi nào rãnh là chạy lên gặp a liền mà....
.....
Thấy người yêu nó tĩnh lặng phát ngôn :
....
Ừ....! Như thế cũng được...nhớ nhé. Thôi a đi công chuyện đây. Pai e.
....
Khi thời gian rãnh trước đây a luôn2 tìm mọi cách làm cho e vui , đơn giản chỉ vì sao nhỉ ? Bằng hành động thực tế để thể hiện tình thương yêu chân tình chăng ? Sao bây giờ e suy nghĩ lệch hơn thế a hix
Posted by Unknown On 11:34 No comments READ FULL POST

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI


Tôi vừa muốn kéo anh lại, vừa muốn đẩy anh ra, vì hình như càng cố đẩy anh ra, anh lại càng kéo tôi lại gần. Và anh cứ thế, tới bất thình lình, chẳng bao giờ hẹn trước. Cứ khiến tôi nhảy chân sáo lên khi về tới nhà. Ở cạnh anh rất vui. Chẳng biết cái cảm giác đó sẽ kéo dài đến bao giờ…Tôi bắt đầu sợ đánh mất.

*

- Hôm nay cả lớp học thêm 45 phút để bù cho 2 ngày nghỉ của tuần trước.

Cả lớp ồ lên một tiếng khi nghe cô thông báo. Không sao, cũng chỉ còn một buổi nữa là không còn được học…Tôi nghĩ và mỉm cười. Mấy đứa nhóc này thật tình rất giống mình của cái thời mực tím.

Tôi là đứa hơi khác người thì phải. Khi người ta uống nước trà nóng giữa mùa đông buốt giá thì tôi vẫn thích gọi một ly trà đá và chờ cái lạnh chui dần qua cuống họng. Khi người ta thích đi những cái xe xịn và phân khối lớn thì tôi lại thích đi chiếc xe 82 độ. Thi thoảng lại thích cái cảm giác hơi ngột ngột trên xe bus. Khi người ta thích đi học ngoại ngữ ở những trung tâm lớn thì tôi lại xin để học cùng mấy nhỏ cấp III ở trường ngay gần nhà. Khi người ta hướng tới cách ăn mặc sành điệu và sexy thì tôi lại thích cách ăn mặc bụi bặm. Khi người ta vai kề vai với người tình thì tôi lại thích nhâm nhi ly café ở một quán quen trong hẻm. Và tôi có cả ngàn đặc điểm được cho là khác người khác ví như cắt tóc kiểu ngang đổ và bấm, ví như là antifan của các chàng trai mà để sologan là: "Tôi yêu trẻ con và tôi thích cách người ta tạo ra chúng.’’ Và thi thoảng cũng để lại hiệu ứng là sự quan tâm rất chi đặc biệt của một cơ số các bạn bè và người thân.

Chưa bao giờ tôi tưởng tưởng tình yêu sẽ đến với tôi như thế nào, nhưng đôi khi hạnh phúc lại đến vào lúc mà người ta không ngờ tới. Cũng giống như cơn mưa của ngày hôm ấy.

Một buổi chiều tôi đang sải bước trên con đường Pasteur sau khi bước chân ra khỏi trường Soul với cây đàn guitar trên vai thì cơn mưa sầm sập lao tới. Những chiếc lá bị bứt vội khỏi tán cây, cuộn mình lao xuống cùng những hạt mưa đang tung ra sau khi tiếp đất. Những bông hoa xà cừ trắng ngần cũng rơi lả tả, lăn lốc dưới chân tôi.
HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI (P1)

Tôi bước thật chậm, chẳng bận tâm cơn mưa đã làm tôi ướt áo và mái tóc cũng bết lại. Kéo chiếc mũ của áo khoác lên để ngăn lại một chút se sẽ lạnh. Tất cả là tại cái bài hát buồn…Tôi cúi người thắt lại cái dây giày vải vừa tuột thì chiếc đàn rơi xuống khỏi vai. Đúng lúc cơn mưa mịt mù trút nước.

Chiếc ô tô thắng vội, rồi tiếng bước chân đạp trên nước và bàn tay rắn rỏi kéo tôi vụt vào xe. Điều ấy khiến tôi ú ớ. Và trái tim tôi loạn nhịp khi chàng trai nào ôm ghì tôi vào ngực. Tôi càng cố đẩy thì người ấy càng cố kéo tôi vào người. Cái tay người ấy như gọng kìm cứ ấn cái đầu tôi vào cổ và với thái độ rất yêu thương, nhẫn nại. Cho tới khi tôi không chống cự gì nữa thì người ấy bắt đầu nới lỏng tay ra. Tôi bắt đầu thở và hét lên.

- Điên à, cái anh này.

Đến lúc này thì anh nhìn tôi với ánh mắt buồn và bối rối.

- Xin lỗi…cơn mưa lớn quá.

Với cái tính cách của tôi, đáng ra anh đã ăn cái bạt tai vì cái tội dám sàm sỡ tôi, và vì cây đàn của tôi còn nằm ở dưới đất. Nhưng không hiểu sao khi ấy, tôi chỉ yêu cầu dừng xe.

Cho đến bây giờ anh vẫn trêu tôi vì cái tội si mê cái vẻ đẹp của anh. Nhưng lúc ấy tôi chỉ nghĩ anh hẳn có chuyện gì buồn, và nhầm lẫn gì đó.

Tôi chẳng biết bằng cách nào mà anh có thể mò ra tôi giữa một cái bể người, thậm chí không hề biết tôi tên gì, ở đâu và làm gì?

Tôi làm việc tại một bệnh viện phụ sản. Và những người mà tôi thường gặp gỡ dĩ nhiên là các mẹ, các bà rồi. Thế mà khoảng chừng hai tuần sau lần gặp gỡ bất đắc dĩ đó. Anh tới tìm tôi.

Đi làm, tôi ăn mặc nhìn chững chạc hơn nhiều so với cái vẻ nít con, bụi bặm hôm ấy. Cả anh và tôi đều ngỡ ngàng khi nhận ra nhau.

- Anh đưa vợ đi đẻ à?

Tôi vừa hỏi vừa ra vẻ tìm kiếm. Chắc đó là điều khôn ngoan nhất tôi có thể làm để né tránh cái suy nghĩ, làm thế nào mà anh chàng đẹp trai này lại có thể tìm đến tôi cơ chứ.

- Tôi tới để gặp vợ.

Tôi muốn điên lên với cái vẻ tự đắc, và đôi mắt như đang cười khiêu khích tôi. Dĩ nhiên là tôi biết mình bị trêu đùa rồi. Giữ vẻ điềm tĩnh cần phải có, tôi rút tấm card cá nhân đưa anh và nói.

- Hãy liên lạc với tôi bằng số này. Tôi không có nhiều thời gian để nói chuyện với anh.

Tôi nói rồi quay lưng, biết là phía sau anh đang nhìn tôi - ớn lạnh vì màu áo blouse.

- EM LÀ ĐỊNH MỆNH ĐỜI ANH!

Tôi quyết định không thèm trả lời cái tin nhắn vớ vẩn như thế này. Tuy vậy nó vẫn làm tôi nao nao khi chợt nghĩ về một người đẹp trai với cánh tay rộng lớn.

Một buổi chiều, khi nắng vừa tắt. Tôi bước ra khỏi bệnh viện và hướng về phía nhà thờ. Cuối tuần tôi muốn tìm cảm giác bình yên nơi thánh đường và nếu trong lòng có bứt rứt gì thì tôi mong đợi sự siêu nhiên sẽ mang tất cả đi.

Anh ở đó tự bao giờ với nụ cười hiền từ khác hẳn vẻ mặt nham nhở mà tôi tưởng tượng về anh như một gã Sở Khanh. Tôi đã yếu lòng?

Anh cứ tới bất thình lình khiến cho tôi bắt đầu sợ cảm giác không kiểm soát nổi cuộc sống của bản thân, và cả cảm xúc nữa.

Vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, khi tôi vừa được ra trực, và đang rảo bước trên vỉa hè. Ngắm nghía tia nắng vừa xéo qua tán lá. Tôi cũng mê đắm với những cánh hoa vàng nào vừa rụng. Anh xuất hiện đột ngột, cướp tôi đi từ tay của những ngọn gió mát lạnh.

- Anh đưa tôi đi đâu vậy? Làm ơn buông cái tay anh ra khỏi tay tôi và cất cái mặt đê tiện của anh ở nhà.

- Một ngày đẹp trời như thế này, em không thể cất cái vẻ khó chịu khi gặp anh, và nói với anh bằng cái giọng ngọt ngào vốn có của em, hay là tặng cho anh một bản nhạc như là bố thí với kẻ ăn xin sao?

- Anh không biết là tôi rất mệt sao?

- Anh biết, nên đâu có bắt em đi để làm việc đâu, em cứ thư giãn như là điều em muốn, thậm chí em có thể ngủ.

- Ừ thì ngủ. Tôi sẽ ngủ thật đấy.

Và tôi ngủ ngon lành trong khi quên mất không rút bàn tay ra khỏi tay anh.

Chúng tôi tới Vũng Tàu khi nắng bắt đầu lên cao. Nắng vàng trải đều trên bờ cát. Biển xanh cũng như sâu hơn với bầu trời lên cao không một gợn mây.

- Đi spa được không em? Anh thấy mắt em có nếp nhăn rồi kìa.

Tôi rút vội chiếc điện thoại và soi mình thật kĩ. Tôi không chắc lắm về chuyện tôi đang bắt đầu già đi.

Tôi được nghỉ ngơi cho tới khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Anh đánh thức tôi và cùng ngắm thứ ánh sáng đang nhạt dần, nhạt dần…

Một chút tham vọng, tôi bỗng muốn anh trở thành cái gì đó với tôi, hoặc chí ít cũng muốn lần sau như thế này.
HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI (P1)

Chúng tôi dắt nhau đi mấp mé triền nước. Mỗi lúc sóng xô lên, anh kéo tay tôi quay một vòng, còn tôi nhảy lò cò. Vậy là chỉ có chân anh ướt nhé. Tôi bắt đầu mở lòng ra để nói về những chuyện gần nhất. Thi thoảng dừng lại chụp hình chọc nhau và cười đùa.

Trăng cứ dìu dịu mà ru tôi bằng bài hát của biển. Bờ vai anh lớn thật lớn. Anh hỏi tôi:

- Em có muốn anh tặng em một bản nhạc không?

Tôi đồng ý nhưng với điều kiện sẽ không đàn cho anh đâu. Anh cười vì cái kiểu con nít của tôi lại tái phát...

Ừ thì đi.

Anh bước chân vào một bar, và rất trịnh trọng anh tặng tôi một bản nhạc piano.

Vậy nhé. Vậy là không hề đụng hàng nhau rồi. Tôi hơi cười vì lúc trước chả phải chính tôi cũng bị tiếng đàn piano làm mê đắm…

Không nghĩ nữa. Tôi phải chấm dứt tình trạng này thật nhanh. Anh vừa đẹp trai, vừa hài hước, vừa đàn giỏi. Nhìn cách anh đàn thì nhất định là được đào tạo bài bản từ tấm bé. Tôi không nghĩ mình lại có ngày sẽ dừng lại ở một chàng lãng tử như thế này. Nhưng cái cảm giác khi mọi người vỗ tay rào rào, và ánh mắt khi tị của một cơ số các cô gái có mặt hôm đó thì tôi lại muốn ngay lập tức cho anh là ứng viên của tình đầu. Duy chỉ có việc anh là ai? Anh từ đâu đến? Anh là người như thế nào? Và tôi có phải là người thay thế không?

Tôi vừa muốn kéo anh lại. Vừa muốn đẩy anh ra, vì hình như càng cố đẩy anh ra, anh lại càng kéo tôi lại gần. Và anh cứ thế, tới bất thình lình, chẳng bao giờ hẹn trước. Cứ khiến tôi nhảy chân sáo lên khi về tới nhà. Ở cạnh anh rất vui. Chẳng biết cái cảm giác đó sẽ kéo dài đến bao giờ… Tôi bắt đầu sợ đánh mất.

(Còn nữa...)
Posted by Unknown On 10:57 No comments READ FULL POST